Google+
Home » Headline, Kinh nghiệm đi phượt

Họa sĩ Cốp phiêu lưu ký

28 February 2010 4,220 views One Comment

biem hoa 3Bạn đọc thỉnh thoảng cũng biết đến tên Cốp qua các biếm họa, tranh vui, xuất hiện dài dài trên góc các trang báo cuối tuần, trên truyền hình địa phương, truyền hình trung ương. Họa sĩ Cốp đoạt giải biếm họa toàn quốc v.v…

Biết rồi, khổ lắm, nói mãi! Nay, phải nhắc lại, vì có chuyện để nói thêm: Họa sĩ Cốp đi Huê Kỳ.

Huê Kỳ, xứ sở lạ hoắc, xa lắc xa lơ đối với họa sĩ Cốp. Anh chàng chỉ mang máng biết đến nơi ấy qua các câu chuyện kể hoặc chỉ thấy vờ vịt, qua loa trên tivi. Hôm nay, họa sĩ Cốp mới chính thức chuẩn bị lên đường. Có người bao vé máy bay, ăn ở… Tội chi không đi.

Mi-nề-sô-tà, nói tiếng Anh theo lối của nhiều bà con Việt kiều, phát âm từ nào cũng… thêm dấu huyền: Mi-nề-sô-tà, ai nghe cũng có thể hiểu là Minessota, tên cái tiểu bang họa sĩ Cốp sẽ đến. Nghe nói chỗ đó phía cực bắc nước Mỹ. Giáp giới Canađa. Bốn mùa lạnh teo.

Thôi thì bao nhiêu áo ấm, áo lạnh, họa sĩ Cốp mang theo tất tật. Không quên cái áo bànhtô rộng thùng thình kỷ niệm từ thời Pháp thuộc và cái “phula” len đan, bự chảng, dài loẵng ngoẵng. Phải tự lo, bên nớ, không quen ai. Không mấy khi họa sĩ Cốp tự lo cho bản thân như thế. Phòng thân khi đi xa, vẫn hơn. Chỉ ngặt một nỗi, hai cái vali “du lịch đường dài” lâu nay bám bụi để quên góc nhà, phải căng cứng vì áo quần chống giá lạnh đủ loại, nặng ì ạch.

Hai cái vali to đùng bắt đầu hành hạ họa sĩ Cốp suốt cả chặng đường đi. Đi theo vé máy bay trung chuyển. Có thể hiểu một cách nôm na là máy bay “tàu chợ”. Không bay một lèo mà bay nối từng chặng một. Bên phía người mời, té ra cũng biết tiết kiệm, mua vé “giá rẻ”cho Cốp. Đà Nẵng đi TPHCM. Rồi bay qua Hồng Kông. Từ Hồng Kông qua San-fờ-răng-síc-cồ (San Francisco – BT), bắc Cali. Tưởng là tới Mỹ rồi thôi, ai dè, còn hai chặng bay, gần 10 tiếng đồng hồ nữa mới tới Mi-nề-sô-tà.

Không hề gì, “Đường đi khó không phải vì ngăn sông cách núi…”, họa sĩ Cốp nhiều lần tự nhủ lòng mình như thế.

Họa sĩ Cốp không bị xét hỏi chi nhiều, ung dung tiếp tục cuộc hành trình kế tiếp – 2 tiếng chờ và 5 tiếng bay từ San-fờ-răng-síc-cồ đi Đen-vờ (Denver – BT), miền trung nước Mỹ.

Phi trường Đen-vờ thuộc hạng sang nhất nhì nước Mỹ. Sạch sẽ, rộng mênh mông. Từ cổng an ninh đến cổng lên máy bay, chưa kể tầng trên, tầng dưới, dễ chừng dài gần hai cây số. Không hề gì đối với họa sĩ Cốp, tuy khá mệt vì sau hơn 25 tiếng đồng hồ không ngủ. Hai valy tổ bố trên hai vai, họa sĩ Cốp hối hả bước tới cho kịp giờ bay chặng tiếp theo. Hăm hở, tự tin dù dáng đi có phần xiêu viêu, khệnh khạng tí chút.

Từ đây đi Fa-gồ (Fargo), đây là chuyến bay chót của chặng đường dài. Chịu mệt thêm vài tiếng đồng hồ nữa, tới nơi thì tha hồ ngủ bù. Họa sĩ Cốp tự vỗ về mình. Trước giờ lên máy bay, thay vì phải quác miệng ra mà ngáp một cái cho bớt đi cơn buồn ngủ, họa sĩ Cốp cố vẽ một nụ cười “giao lưu” với nhân viên chếch-kìn (check – in) – soát vé.

Nụ cười chỉ vẽ được lưng chừng thì đứng phắt trên làn da chuyển nhanh sang màu tái nhợt. Khuôn mặt của họa sĩ Cốp thất thần, hốt hoảng. Hai tay anh chàng cuống quýt lục soạn từ túi áo đến túi quần rồi xáo tung cả hai chiếc va ly tìm kiếm: tấm vé máy bay cùng với sổ hộ chiếu đã biến mất.

Đúng giờ, máy bay cất cánh, bỏ mặc Cốp ở lại phi trường trong tình trạng hớt hải và tuyệt vọng.

Đánh mất hộ chiếu là điều tối kỵ đối với bất kỳ một du khách nào trên trái đất. Cốp đang rơi vào tình huống tồi tệ đó. Kéo xềnh xệch hai cái valy đi ngược trở lại, đi vòng rồi đi xuôi, gặp bất kỳ nhân viên nào ở phi trường, Cốp cũng khẩn thiết trình bày, tường thuật trường hợp mất hộ chiếu của mình để yêu cầu họ tìm giúp. Giọng Cốp khàn đi vì mệt, khát và cồn cào gan ruột. Có người hiểu Cốp muốn gì. Có người đứng trố mắt nhìn như đang gặp người ngoài hành tinh. Vào lúc nầy, tiếng mẹ đẻ Cốp nói không trôi hết câu huống gì tiếng Mỹ.

Hy vọng tìm lại được hộ chiếu của mình giữa phi trường xa lạ mất dần sau hơn 5 tiếng đồng hồ. Cốp mệt lả, ngồi thừ người trên ghế một quầy giải khát bên cạnh cổng máy bay, đưa mắt mệt mỏi nhìn đám đông đa sắc tộc tất bật qua lại. Có thể ở lại trong phi trường nầy một vài tuần, có thể mất cả tháng để lo thủ tục khai báo và… trở về.

Nhớ lại bộ phim “Tơ-mi-nồ” (Terminal – BT), hành lang phi trường, Tom Hanks thủ vai khách du lịch bị kẹt ở hành lang phi trường. Đi tiếp không được, trở về không xong. Hằng ngày, bưng vác hành lý cho hành khách đến và đi để kiếm vài xu lẻ mua bánh mì qua bữa. Bánh mì xăng-uých ở đây không rẻ tí nào. Cốp mua một gói bắp cỡ vừa, hai chai nước khoáng với giá 10 đôla. Nhai rốp ráp được vài miếng, nuốt không nổi bắp rang trộn bơ quá nhiều, ớn họng. Cốp ném cả gói bắp vào sọt rác, uống nước thay… cơm.

Cốp ngồi lì trên ghế, cố gắng chợp mắt một vài giây cho tỉnh người. Tính ra đã hơn 48 tiếng chập chờn, thiếu ngủ. Hành lang phi trường vẫn nhộn nhịp người đi. Tiếng ồn khỏa lấp tiếng loa phóng thanh hướng dẫn lộ trình cho hành khách và có thể át mất tiếng loa thông tin về một hộ chiếu của một hành khách bị thất lạc. Cốp mơ mơ màng màng giữa ngủ và thức. Có lẽ nỗi lo âu, hoảng loạn nào cũng dễ lãng quên khi con người không còn hơi sức để nghĩ đến nó.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai yếu ớt của xứ tuyết đập khẽ trên mặt kính các ô cửa hành lang phi trường cũng là lúc Cốp choàng tỉnh vì tiếng vỗ vào vai mình. Người phụ nữ trong bộ đồng phục nhân viên phi trường đang khom người trước mặt cùng với nụ cười: “Xin lỗi, ông đang tìm hộ chiếu, phải không?”. Cốp đứng phắt dậy, quên giữ gìn ý tứ, ôm choàng lấy vai người phụ nữ, hét lên mừng rỡ: “Đúng rồi, đúng là tôi đang tìm hộ chiếu của tôi, cái sổ màu xanh, bà đang nắm trong tay đó…”.

Cuốn sổ màu xanh được trả về và đã đưa khổ chủ đi đến nơi về đến chốn.

Chừ Cốp đã về đến quê nhà cố quận, đang ngồi với vợ với con chờ đón giao thừa xuân Canh Dần. Hú vía, Cốp vừa thoát khỏi trận bão tuyết dữ dội đang hoành hành ở Bắc Mỹ. Hớp ngụm rượu nồng đêm cuối năm, vừa tiếp tục câu chuyện “đường xa vạn dặm” cho cả nhà nghe, thỉnh hoảng, họa sĩ Cốp chắc lưỡi, xuýt xoa: “Ôi chao, cái vùng Mi-nề-sô-tà bên Huê Kỳ sao mà mênh mông và quạnh hiu đến thế, không thấy tưng bừng, láng lẫy như trong phim”

Bài viết liên quan:

Incoming search terms:

  • hinh biem hoa
  • biem hoa

One Comment »

  • dildos said:

    Wow, marvelous blog layout! How long have you been blogging for?

    you make blogging look easy. The overall look of your
    web site is great, as well as the content!

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.